17 Tháng 10 2017
 

Bài phát biểu tại lễ kỉ niệm 50 năm ngày thành lập trường THPT thành phố Điện Biện Phủ - Thầy giáo Hà Lan nguyên Hiệu trưởng nhà trường

Đánh giá mục này
(11 bỏ phiếu)

Kính thưa Quý vị đại biểu!

Kính thưa các Thầy, Cô giáo!

Thưa toàn thể các thế hệ học sinh thân yêu!

Trước hết cho phép tôi thay mặt tất cả các thầy - cô giáo của trường phổ thông cấp 2-3 Điện Biên Phủ (nay đã nghỉ hưu):

- Nhiệt liệt chúc mừng thày- trò trường trung học Phổ thông Thành phố Điện Biên Phủ nhân ngày đại lễ kỷ niệm nhà trường ta vừa tròn 50 tuổi (1962-2012).

- Nhiệt liệt chúc mừng tỉnh Lai Châu (nay là tỉnh Điện Biên) và Thành phố Điện Biên Phủ anh hùng đã sản sinh, nuôi dưỡng, đùm bọc và dày công vun đắp... để hôm nay có thể tự hào, tự tin mà khẳng định rằng: Trường trung học Phố thông Điện Biên Phủ của chúng ta đã thực sự trở thành một vườn ươm nhân cách – một lò đào luyện nhân lực, bồi dưỡng nhân tài – một cơ sở giáo dục có bề dầy lịch sử lâu dài, có truyền thống về chất lượng đào tạo  đáng tin cậy, đã, đang và chắc chắn sẽ góp phần tích cực bảo đảm cho sự phát triển vững bền trong tương lai của cộng đồng các dân tộc  Điện Biên và của cả vùng Tây Bắc rộng lớn, tươi đẹp và giầu tiềm năng  của đất nước chúng ta.

Kính thưa các đồng chí, thưa toàn thể các em!

Qua mấy chục năm xa cách, từ khắp các nẻo đường đất nước, trở lại Điên Biên hôm nay, gặp lại các bạn đồng nghiệp, các bậc phụ huynh, các thế hệ học trò đã từng đồng cam cộng khổ - chia ngọt xẻ bùi trong những ngày tháng chiến tranh ác liệt trước đây, chúng tôi vô cùng xúc động, bồi hồi nhớ lại biết bao kỷ niệm của những năm tháng không thể nào quên ấy.

Vẫn biết rằng, cái vinh quang chỉ là quá khứ, cái sức khỏe mới là của mình trong cuộc sống hiện tại hôm nay. Khi về già, sức khỏe không còn được như trước, người ta thường hay hoài cổ (hay nhớ lại những chuyện ngày xưa). Là người thày của những khóa học trò đầu tiên ở mái trường này, hầu hết chúng tôi đều đã được xếp vào hàng “xưa nay hiếm”. Sự bồn trồn mong được về lại trốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhau nhắc lại những ước mơ của thủa ấy, cùng bạn bè đồng nghiệp và các thế hệ học trò nhớ lại bao chuyện vui buồn thời trẻ..., chính là để tìm lại cho được cái cảm giác của một thời tràn đầy sức sống đã trôi qua. Thiết nghĩ, sự xúc động, bồi hồi, sự say xưa nhắc lại những chuyện ngày xưa cũng là sự thôi thúc nội tâm, cũng là nguyện vọng tự thân được đắm mình trong những tình cảm chân thành và trong sáng không dễ gì có được ở những ai chưa từng trải nghiệm từ những ngày xưa ấy.

Bởi vậy từ diễn đàn này, thay mặt thế hệ các nhà giáo lão thành, chúng tôi bày tỏ lòng biết ơn chân thành tới Cấp ủy, Chính quyền, ngành Giáo dục của tỉnh Điện Biên, của thành phố Điện Biên và trường Trung học phổ thông Điện Biên Phủ, đã quan tâm tạo điều kiện cho chúng tôi được trở lại mảnh đất ngày xưa, để được tận hưởng những cảm xúc mãnh liệt và sâu đậm tình người, để được chia sẻ niềm vui lớn cùng thày trò nhà trường trong đại lễ trọng thể hôm nay.

Thưa các đồng chí, đồng nghiệp cùng toàn thể các em thân yêu!

Nửa thế kỷ đã trôi qua, đội ngũ chúng tôi hôm nay đã không còn nguyên vẹn nữa. Thầy Đỗ Đức Bản, cô Nguyễn Thị Hiền, thày Nguyễn Như Côn,  thày Nguyễn Mai Phương, thày Nguyễn Văn Sỹ, thày Phạm Tế Xuyên, thày Phạm Văn Thấn,  thày Nguyễn Hữu Đán,  thày Dương Úy Tố và gần đây nhất là thày Nguyễn Văn Lựucủa chúng ta đã lần lượt ra đi. Chỉ còn vài hôm nữa là đến ngày 20-11 – ngày Quốc tế  hiến chương các nhà giáo, cũng là ngày nhà giáo Việt Nam. Đạo lý “tôn sư trọng đạo”, “uống nước nhớ nguồn” của nhân loại nói chung và của dân tộc Việt Nam, nhắc nhở thày trò chúng ta:  hôm nay và mãi mãi về sau đừng bao giờ quên họ. Cho dù, họ chỉ dạy cho chúng ta biết được 1 chữ, thậm chí nửa chữ thì họ cũng đã là thày. Hãy lưu giữ lấy tên tuổi của họ trong phòng truyền thống của nhà trường và đặc biệt là trong chiều sâu tâm khảm của mỗi chúng ta.

Thưa các đồng chí và các em!

“tre già măng mọc”, “sinh, lão, nệnh, tử” âu cũng là lẽ thường tình.

Mười năm nữa – 60 năm đại lễ lần sau- ai biết được đến ngày ấy, trong chúng tôi có mặt ở đây lúc này sẽ ai còn, ai mất! Bởi vậy, các đồng nghiệp đã ủy thác cho tôi, chia sẻ cùng các thày, cô giáo và các em học sinh thuộc thế hệ hôm nay đôi điều tâm sự từ đáy lòng mình.

Năm nay, trường phổ thông cấp 2-3 Điện Biên Phủ (nay là trường trung học phổ thông Điện Biên Phủ) của chúng ta đã tròn 50 tuổi. Các bậc học giả nho giáo của nước Trung Hoa cổ đại đã từng khẳng định : “ngũ thập tri thiên mệnh” . Điều đó có nghĩa là: đến tuổi 50, con người ta có thể hiểu được cả mệnh trời.

Nếu vận vào ta mà Suy ngẫm thì, trải qua 50 năm lịch sử, nhà trường ta đã có đầy đủ khả năng để đưa ra những phán đoán có căn cứ chính xác về bản thân mình trong bối cảnh chung của  toàn ngành giáo dục nước nhà. Thiết nghĩ, diễn văn của thày Hiệu trưởng Tô Thanh Lâm vừa đọc, đã phần nào minh chứng cho nhận định đã nêu.

Ta là ai? Ta đã được sinh ra từ đâu? Ta đã được nuôi dưỡng, được rèn luyện, được thử thách, được lớn lên và trưởng thành như thế nào? Lý do tồn tại của chúng ta ngày nay là gì? Chúng ta đã làm được những gì để khẳng định sự tồn tại của chúng ta trên mảnh đất thấm đẫm máu của hàng vạn liệt sỹ đã hy sinh từ 58 năm về trước ?

Trả lời những câu hỏi trên, đương nhiên không phải một lần và một lúc nào đó là xong, bởi vì nhận thức là một quá trình nhưng, nội dung của những câu trả lời ấy chính là tiêu trí nhận thức đầu tiên cho bất cứ ai muốn trở thành người (được gọi là) thày giáo đúng với nghĩa viết hoa của hai từ này khi đứng trên bục giảng của nhà trường chúng ta. Học trò cũng vậy, bài học đầu tiên dành cho các em khi bước chân vào ngôi trường này, cũng là học cách trả lời cho được những câu hỏi trên.

Mỗi lần tổ chức kỷ niệm một sự kiện lịch sử nào đó, chúng ta thường nhắc đến những cái đã qua. Điều đó là cần thiết, nhưng không phải để say xưa nhâm nhi như một bản năng với những cái đã qua ấy, cho dù nó là cái vinh quang của một thời oanh liệt trong qúa khứ. Mà là, để khẳng định chính xác hướng đi của nhà trường trong tương lai phát triển; để tìm ra cái nền móng vững chắc, cái điểm tựa tinh thần và cả những bài học kinh nghiệm quý giá được đúc kết từ trải nghiệm thực tiễn của các thế hệ thày trò đã qua.

Sự thật là, chẳng bao giờ có một cái gì đó có thể phát triển từ con số không. Lịch sử ra đời và lớn lên của trường trung học phổ thông Điện Biên Phủ ngày nay cũng đúng như vậy. Đó là tiếp nối lịch sử của trường phổ thông cấp 2-3 Điện Biên Phủ ngày xưa, gắn liền với lịch sử thắng lợi vẻ vang của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc do Đảng Cộng Sản Việt Nam lãnh đạo. Năm 1962, lớp 8 đầu tiên của tỉnh Lai Châu ra đời trên mảnh đất Điện Biên Phủ anh hùng. Điều đó có nghĩa là, lớp 1 đầu tiên chỉ được hình thành từ sau khi chiến dịch Điện Biên hoàn toàn thắng lợi, các dân tộc trên đất Điện Biên hoàn toàn được giải phóng khỏi ách thống trị của quân xâm lược. Để rồi 10 năm sau  - năm học 1964-1965, khóa đầu tiên của trường phổ thông trung học Điện Biên Phủ tốt nghiệp ra trường.

Nhưng có mấy ai biết rõ về mọt sự thật rằng, cũng chính năm ấy, cũng chính những học sinh lớp 10 và lớp 9 thời ấy, trong khi chờ giấy gọi nhập trường đại học, đã trực tiếp tham gia chiến đấu cùng các chiến sỹ tiểu đoàn pháo cao xạ tại trận địa đặt trên đỉnh một quả đồi cao bên cạnh con đập thủy lợi Huổi Phạ ngày nay. Họ đã dũng cảm chiến đấu như những chiến sỹ pháo binh thực thụ, quyết liệt đánh trả máy bay Mỹ ngay từ những trận tập kích đầu tiên của chúng xuống mảnh đất Điện Biên vào đầu tháng 7 năm 1965. (Họ là Phan Đình Văn, là Sầm Đức Dục, là Hoàng thế Ngữ... là những học sinh khóa 1 và khóa 2, hôm nay cũng có mặt ở đây).

Không chỉ lớp 10 khóa 1, mà cả mười khóa học sinh đầu tiên của nhà trường ta đã cùng với thế hệ trẻ cả nước đi vào cuộc kháng chiến thần thánh chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt nam ta là như vậy. Để rồi, 10 năm sau nữa - năm hoc 1974-1975- khi Miền Nam được hoàn toàn giải phóng, thì học sinh khóa thứ 10 của trường phổ thông trung học Điện Biên Phủ lại tốt nghiệp ra trường.

Như vậy là, cho đến nay, trong tổng số 50 khóa học sinh của nhà trường ta, thì 10 khóa đầu tiên đã được đào tạo trong hoàn cảnh đặc biệt, với vô vàn khó khăn gian khổ của những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong hoàn cảnh đặc biệt đó, thầy và trò của nhà trường chúng ta đã được rèn luyện, được thử thách và đã khẳng định được những phẩm chất tốt đẹp, tạo nên hệ thống giá trị rất đáng trân trọng và  cần thiết phải được giữ gìn. Đó chính là những cái mà ngày nay chúng ta có thể coi là truyền thống của nhà trường.

Nói cụ thể hơn, nó là tinh thần dũng cảm đối mặt với gian lao thử thách, kể cả với súng đạn của kẻ thù, giám chấp nhận và sẵn sàng hy sinh phấn đấu theo khẩu hiệu  “tất cả để đánh thắng giặc Mỹ xâm lược”, “tất cả vì Miền Nam ruột thịt”, “tất cả vì học sinh thân yêu”; nó là ý chí quyết tâm “dạy tốt và học tốt” trong bất cứ hoàn cảnh nào;  nó là tình cảm vô tư trong sáng, thương yêu, đùm bọc lẫn nhau, không hề tính toán, vượt qua tất cả khó khăn, gian khổ mà ngày nay nhiều khi nhớ lại, chính bản thân chúng ta cũng không tự giải thích được vì sao ngày ấy ta lại có thể chịu đựng và làm được những điều như thế.

Thế hệ thầy giáo chúng tôi ngày ấy là vậy, đã dành trọn tuổi trẻ của đời mình cho sự nghiệp giáo dục-đào tạo ở mảnh đất này. Chúng tôi đã để lại cả sức lực và trí tuệ của mình cho 10 khóa học sinh đầu tiên của mái trường này. Nhưng chúng tôi cũng mang theo về xuôi tất cả những gì là quý giá nhất của nhân dân các dân tộc Điện Biên, của các thế hệ học trò và cả các bậc phụ huynh của những khóa học sinh đầu tiên đã trao gửi: đó là tình cảm chân thành, là lòng kính trọng, là ký ức tốt đẹp, trong sáng và sâu đậm mãi cho tới tận hôm nay.

Đúng là, cho cũng chính là nhận. Chúng ta cho đi càng nhiều bao nhiêu thì chúng ta nhận lại cũng sẽ càng nhiều bấy nhiêu, như Đức phật Thích Ca Mầu Ni đã dạy.

Thưa các đồng chí đồng nghiệp!

Thưa toàn thể các em học sinh thân yêu!

Cái ngày ấy đã qua rồi, cái truyền thống dù có tốt đẹp đến mấy đi chăng nữa cũng chỉ còn giữ được giá trị của nó, khi nó biến thành động lực tiếp tục nâng chúng ta lên một tầm cao mới, tương ứng với những yêu cầu mới, những đòi hỏi mới của tình hình. Trước mặt thày - trò ngày nay là cả một thế giới, một thời đại với vô vàn thách thức mới nhưng cũng chứa đựng nhiều thời cơ và cả điều kiện để tận dụng một cách hiệu quả những thời cơ ấy cho tương lai phát triển nhanh và bền vững của đất nước mình.

Thời đại đang đặt ra những vấn đề phải giải quyết, đất nước ta, miền Tây bắc tổ quốc trong đó có tỉnh Điện Biên chúng ta cũng đang đặt ra cho thế hệ trẻ đương thời nhiều vấn đề phải giải quyết.

Sứ mệnh vẻ vang nhưng cũng hết sức nặng nề đặt lên vai thày trò trường ta cùng với hệ thống giáo dục của tỉnh nhà đó là phải chuẩn bị tốt các điều kiện để cung cấp đủ nguồn lao động có chất lượng tương ứng với những nhiệm vụ phải giải quyết nêu trên.

Hiệu quả giải quyết những vấn đề đó, phụ thuộc một cách quyết định vào hệ thống những quyết sách thực tiễn trong hiện thực chứ không phải phụ thuộc vào truyền thống. Những giải pháp cụ thể như thế nào, thì thông qua buổi giao lưu tối qua cũng đã sáng tỏ một phần, đương nhiên không phải là tất cả.

Nếu thày trò trường ta coi đổi mới toàn diện và triệt để cách dạy và cách học trên cơ sở tận dụng tối đa những điều kiện kỹ thuật và công nghệ dạy học hiện đại như một khâu đột phá; nếu dấn thân vào khâu đột phá này với tinh thần quyết tâm và dũng cảm như các thế hệ thầy-trò của 10 khóa đầu tiên đã từng thể hiện trong khó khăn gian khổ khi đó, thì việc đạt mục tiêu chiến lược phát triển của nhà trường như thầy Hiệu trưởng Tô Thanh Lâm đã đề cập tối hôm qua chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nhân diễn đàn này,chúng tôi xin tha thiết kiến nghị lãnh đạo Thành phố, lãnh đạo các ngành hữu quan, cùng với hệ thống chính trị toàn tỉnh, quan tâm theo tinh thần coi “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia”, do đó “Giáo dục-đào tạo là quốc sách hang đầu” không phải như một khẩu hiệu mà, thông qua việc làm trong thực tiễn lãnh đạo-quản lý, chỉ đạo sát sao và tạo điều kiện thuận lợi để mục tiêu  “trường THPT thành phố Điện Biên Phủ trở thành trường trọng điểm chất lượng cao” nhanh chóng trở thành hiện thực.

Trên tinh thần đó, tôi xin kính chúc các đồng chí lãnh đạo tỉnh và các ngành, lãnh đạo Thành phố và quý vị đại biểu, sức khỏe hạnh phúc và nhiều thành công.

Kính chúc các thế hệ thày-trò trường trung học phổ thông thành phố Điện Biên Phủ thật nhiều hạnh phúc nhân ngày hội chào mừng 50 năm thành lập trường.

Xin trân trọng cảm ơn!

Đọc 14433 thời gian